Vũ Linh đứng nốc cạn ly cà phê đá, nói đổ nước lạnh vô thêm cho anh. A Linh có đoạn vô vọng cổ, ổng hát ngon lành lắm, ngon hơn là hát luôn phần của Chí Linh. Chí Linh vừa lấy hơi định cất tiếng, chưa kịp là Vũ Linh quất luôn câu hát của Chí Linh. A Linh hát say mê, hát hết gân cổ, hát ngân aaaaa nghe đã lắm, mà ... hihihi ... hông phải của Châu Du. Chí Linh nói "của em mà.", a Linh nói tỉnh bơ "của em đó." Chí Linh ngạc nhiên hỏi "anh mới vừa hát phần của em.", "Ờ, thì của em đó.", "Mà anh hát rồi.". "Ờ?", "Nhưng đó là câu của em mà.", "Ờ, thì của em." Ti ngồi nghe mà phì cười. Hai người đá 2 câu hỏi trả lời này chắc tới sáng. Cẩm Thu thấy vậy ráng giải thích, "Câu đó của Chí Linh.", Vũ Linh, "Ờ.", "Sao anh hát câu hát của người ta?", A Linh, "Ai biểu hổng hát thì tui hát!", "Anh dành hát của người ta mất tiêu rồi. Vũ Linh hôm nay ham hát quá. làm như đang lên thèm vậy.", "Ừa, đang thèm. Tui thèm hát quá rồi." Chí Linh thấy vậy, chắc ăn nói "Vậy là tới phiên em hát há?", Vũ Linh, "Thì tới phiên em mà, hỏi anh gì nữa?" ... Thiệt là Châu lang hôm nay tếu lâm mà tửng tửng thì thôi 
|